Đó cũng có thể là lời tâm tình táo bạo của cô gái: Sông cách sông, thủy cách thủy, Em xe sợi chỉ, em bắc cây cầu, Để cho anh sang mà giảm mối sầu tương tư. Bên này sông em bắc cầu mười hai tấm ván. Bên kia sông em lập cái quán hai tầng, Ba nơi đi nói, không ưng, Bán buôn nuôi mẹ, cầm chừng đợi anh. Mồng tơi bắc chả nên cầu Chàng về xẻ gỗ bắc cầu em sang Chỉ xanh, chỉ đỏ, chỉ vàng Một trăm thứ chỉ bắc ngang đầu cầu Nào em đã có chồng đâu Mà chàng đón trước rào sau làm gì Ở gần sao chẳng sang chơi Để em hái ngọn mồng tơi bắc cầu Bắc cầu anh chẳng đi cầu Để tốn công thợ để sầu lòng em Xin anh hãy cứ an tâm, Trước sau rồi cũng bắc cầu đẹp duyên Vì tằm em phải chạy dâu Vì chồng em phải qua cầu đắng cay Ba má em tham ruộng đầu cầu Tham nhà con một, tham trâu đầy chuồng Em thương nhớ ai ngơ ngẩn bên đầu cầu Lược thưa biếng chải, gương tàu biếng soi Thương chàng vô lượng, vô cân Cầu không tay vịn cũng lần mà qua Cầu cao b...
Nhận xét
Đăng nhận xét